Posts

Showing posts with the label Lý Thuyết Thơ

TÌM TRONG TUYỆT VỌNG - BÀI THƠ CÓ BƯỚC CHÂN KHAI PHÁ

             “TÌM TRONG TUYỆT VỌNG”   BÀI THƠ CÓ BƯỚC CHÂN KHAI PHÁ   TÌM TRONG TUYỆT VỌNG   Tôi tìm em em mang tên Sự Thật Trên chuyến bay đêm tôi hỏi những vì sao Nơi đông đúc nhiều người qua lại Tôi hỏi mây chiều em ở nơi đâu!   Tôi đi giữa muôn trùng nắng gió Qua đồng xanh đến sa mạc khô cằn Đường cao tốc mắt nhìn theo tôc độ Đêm ba mươi tìm đâu được vầng trăng   Tôi tìm em theo chiều dài thế kỷ Tóc bạc rồi mà cứ ngỡ còn xanh Dòng sông lạc giữa vùng trời dĩ vãng Tôi đi tìm trong hy vọng mong manh   (Vũ Khắc Tế)   Tứ Thơ   Tác giả, “theo chiều dài thế kỷ”, bằng nhiều cách, tìm “Cô Em Sự Thật” nhưng Nàng vẫn “biệt vô âm tín”.   Thể Thơ   Thơ Mới Trường Thiên, phân mảnh đứt đoạn.                        ...

BÀN VỀ CHỮ “XẠO” TRONG THƠ

              BÀN VỀ CHỮ “XẠO” TRONG THƠ     Thi Sĩ Có Xạo Không?   Trong một số bài luận bàn về thơ tôi thường viết:   “Người đời, có cả thi sĩ, thường gian dối”.   Vì thế trong thơ thường ẩn hiện – khi tỏ, khi mờ - một chữ Xạo.   Có trường hợp thi sĩ xạo, biết là mình xạo và độc giả cũng nhận ra là Ngài xạo ( a ). Có trường hợp thi sĩ xạo, biết là mình xạo nhưng che giấu khéo léo nên độc giả không nhận ra là Ngài xạo ( b ). Và cũng có trường hợp thi sĩ xạo nhưng không biết là mình xạo, còn độc giả cũng không thấy bằng chứng nào để có thể cho rằng Ngài xạo ( c )   Vài Kiểu Xạo Điển Hình Trong Thơ   1/  Nổ : Xạo để có danh hão – “Ta là số 1”. “Nổ” khác “khoe”. “ Khoe ” là phô trương cái hay, cái đẹp mình có. “ Nổ ” là phịa ra hoặc “có ít xít ra nhiều”.   2/  Xạo để kiếm lợi .   3/  Xạo vì lập trường quan điểm , đứng ở một phía của một vấn đề hai mặt. “Ôi đẹp quá phe mình! Còn phe bên...

BẾN BỜ THI CA Ở ĐÂU?

                    BẾN BỜ THI CA Ở ĐÂU?     Mục Đích Của Thơ   Bày tỏ tâm trạng, suy nghĩ trước cảnh đời bằng thể loại văn học có vần điệu.   Tiêu Chí Thẩm Định Giá Trị Của Bài Thơ   Ngôn ngữ hình tượng  đẹp, đắc địa gợi cảm,  câu cú  ý nghĩa rõ ràng,   chắc gọn, mượt mà, hoàn chỉnh trong cấu trúc ngữ pháp.   Bố cục  hợp lý, hiệu quá.   Ý tứ  sâu sắc, cao thượng, nhân bản,   Cảnh Báo Của Hai Triết Gia Hiện Sinh   Jean Paul Sartre : Con người (giả dối đến mức) đang trở thành một kẻ vong thân - đánh mất chính mình – (đánh mất “cái tôi đích thực”) ( 1 )   Albert Camus : Con người đang để một kẻ xa lạ (giả dối quá mức) chiếm hữu thân xác mình (“cái tôi đích thực”) ( 1 )   Những chữ trong ngoặc đơn là của PĐN.   Tiêu Chí Thẩm Định Giá Trị Của Bài Thơ Thay Đổi   Từ sau những lời cảnh báo của hai Triết Gia Hiện Sinh các tiêu chí để phán xét mức ...