NHIỄM THƠ - MỘT CÁCH NÂNG CAO TAY NGHỀ
Cách đây mấy ngày Facebook có đăng lại một kỷ niệm từ 3 năm trước – bài thơ Thi Sĩ Và Người Tình - tôi viết đã rất lâu. Phía dưới bài thơ ấy, ở dạng bình luận là bài “Nhiễm Thơ” của Vân Anh. Kỷ niệm này, xem kỹ lại, xảy ra sau NHỮNG ĐÓA HOA HỒNG CHO NGƯỜI BÌNH THƠ 6 tháng. Khá đông bạn đọc ghé thăm và bình luận qua lại trong đó có Vân Anh và dĩ nhiên, cả tôi nữa. THI SĨ VÀ NGƯỜI TÌNH Buổi sáng trời se lạnh anh dậy sớm ngồi viết vội mấy vần thơ vừa chợt hiện ra sau một đêm dài ngon giấc Bỗng thấy hương thơm ngào ngạt em vẫn trong áo ngủ đem đến cho anh tách cà phê ngun ngút nóng hai đứa vai tựa má kề cà phê chưa uống đã nghe lòng rất ấm Em choàng tay ôm vai anh giọng nũng nịu, mắt mơ màng “Anh đang làm thơ về đất nước, quê hương hay công cha, nghĩa mẹ? Về những năm tháng ngục tù hay tình yêu đôi lứa ?” “Em ơi! dù có viết về đề tài gì đi nữa thơ anh ít nhiều cũng thấp thoáng bóng hình em.” (116 chữ) Phạm Đức Nhì ...